Chiều thứ sáu, tôi nhận được cú điện thoại từ cô Hoa, người từng gắn bàn bếp Himacs đã 6 tháng. Chị than mặt bàn xuất hiện vết nứt sau chỗ kê nồi áp suất. Tôi tới nơi, cặm cụi xem xét, rồi đứng hình vì vết nứt kéo dài hơn 40cm trong khi tôi từng chê Himacs là thứ đá 'nhựa trộn bột' chỉ dùng được làm quầy lễ tân. Nhìn vết nứt, tôi hiểu ra có khi kẻ sai là chính mình, không phải là tấm đá kia.
Thứ mọi người gọi là nứt thì với tôi là do chính tay mình đặt sai
Tôi lấy đèn bấm và bút thử, rà từng vết dọc theo đường gãy. Thói quen 8 năm đục đẽo đá làm tôi phán ngay là tại nền nhà, nhưng khi khom xuống kiểm tra phía dưới, tôi thấy một lỗ khoan giảm áp cách mép chậu tầm 1mm. Với đá granite, cách đặt đó vô hại, do kết cấu đặc không dịch chuyển. nhưng với Himacs là nhựa acrylic cần biên dãn nở từ 3 đến 5mm, tôi chừa đúng 1mm. Sức nóng từ nồi áp suất đẩy tấm mặt giãn ra, không có chỗ để thoát, thành ra bể mảnh. Tôi lặng người, vừa xấu hổ vì cái tôi ăn sâu của nghề đá. Tôi đã làm theo thói quen chẳng quan tâm tài liệu kỹ thuật của nhà sản xuất. Từ hôm đó, khi nào gặp mặt bàn Himacs, tôi nhất định để khe đủ rộng, và dùng keo silicone bịt kín để không cho nước vào xuống gầm. Đây chính là bài học đắt giá tôi chia sẻ khi bàn về #keyword#.
Sự khác biệt giữa Himacs và đá tự nhiên nằm ở đôi tai lắng nghe tiếng gõ
Một lần, tôi chỉ anh bạn thợ cách phân biệt đá nhờ tiếng gõ. Tôi cầm cái búa nhỏ, đập thử lên mặt bàn Himacs, tiếng vang lên 'bộp bộp' chứ không phải tiếng 'cạch' của đá granite. Anh thợ trẻ nhìn tôi không hiểu, tôi giải thích rằng vật liệu acrylic không cứng nhắc như đá tự nhiên, do đó cách cắt, cách mài cạnh và cách bắt vít đều phải khác. Trước đây, tôi vẫn dùng chiếc máy cắt cũ tôi quen tay, lưỡi cắt to quay nhanh, kết quả là cạnh bị bục nhìn kinh khủng. Tôi đành phải bỏ máy cũ, chuyển sang lưỡi cắt nhựa dành riêng cho acrylic, số vòng quay giảm đi 30% so với thường ngày. Mới đầu, tôi thấy bất tiện, thế nhưng nhìn đường cắt bóng và đều, tôi hiểu vật liệu nào cũng vậy, phải tôn trọng đặc tính của nó thì mới bền. Bây giờ, khi cầm máy là tôi nghe tiếng máy để canh độ ăn dao cho đúng.
Cái bẫy khi thi công nối tấm màu trắng ngọc trai
Tôi vẫn nhớ một vụ nối tấm Himacs màu trắng ngọc trai cho một chung cư trong một chung cư cao cấp. https://himacs.vn tuần sau đó, khách gọi lại mối nối bị lộ vệt xám đen mất vẻ đẹp. Tôi đến kiểm tra, mới hiểu ra sai ở chỗ tôi là trám bằng keo dán để độn vào mối nối. Keo đó khô lại thành màu xám, trong khi tấm Himacs trắng sáng nên lộ rõ. Tôi đành cạo sạch chỗ keo cũ, pha màu mới ngay tại chỗ có gốc acrylic sau đó bơm mối nối. Sau lần đó, tôi nghiệm thu từng mối nối bằng tay sờ và mắt nhìn nghiêng góc 45 độ, bởi chỉ có ánh sáng đó mới lộ ra bọt khí nhỏ li ti. Tôi cũng soi đèn UV chiếu xuyên qua mối nối trước khi mài bóng, khi phát hiện vết lốm đốm là tôi bỏ đi thổi keo mới. Nghe qua thì rườm rà, nhưng khi đã quen chỉ mất 15 phút cho một đường nối. đổi lại là khách chẳng bao giờ than phiền về mối nối thêm lần nào. Tôi hay nói vui với đám bạn thợ rằng làm Himacs không khó, chỉ cần chịu khó hơn làm đá tự nhiên một chút, mà cái giá là bề mặt đẹp như tờ giấy trắng không tì vết.
Hóa ra khách không cần nghe về độ bền mà cần nghe cách chăm mẻ cạnh
Người khách nào hỏi tôi câu 'em ơi đá này có bền không', nhưng bản chất họ ám ảnh một chuyện: sứt cạnh khi xoong nồi va đập. Một lần tôi tự tin bảo đảm việc bể cạnh, thế rồi một hôm khách lỡ tay làm rơi chảo gang xuống góc bàn, mép bàn sứt một miếng to bằng đầu ngón tay. Khách nhìn tôi bối rối, tôi cũng đỏ mặt vì xấu hổ. Vậy mà tôi chợt nhớ mình được chỉ cách sửa mẻ cạnh cho acrylic. Tôi lấy tờ giấy nhám số 400, chà nhẹ lên chỗ sứt để xoa đều, tiếp đó dùng số 800, sau đó trét keo chuyên dụng cho Himacs lên trên, đợi khô khoảng 10 phút rồi đánh bóng lại bằng máy đánh bóng mức nhẹ. Kết quả, chỗ sứt tan biến, trông chẳng có dấu vết gì. Cả quá trình mất đúng 20 phút, thế mà đá tự nhiên mà bị mẻ thì phải gọi thợ mất cả buổi. Sau vụ đó, tôi không còn hứa hão về độ bền, mà chỉ dạy khách cách tự vá vết mẻ nhỏ tại nhà. Tôi cũng nhắc khách trữ sẵn một tuýp keo acrylic trong tủ bếp phòng khi lỡ tay. Thú thật, gia chủ chẳng cần một tấm đá bất tử, mà họ cần là biết cách cứu khi sự cố xảy ra. Giờ đây, khi có ai hỏi tôi về đá nhân tạo, tôi thường kể câu chuyện này trước đã, sau đó mới nói chuyện kỹ thuật. Vì suy cho cùng, làm thợ này không chỉ là gắn cho đẹp, mà phải sát cánh với khách sau khi bàn giao. Nếu bạn đang cân nhắc giữa đá tự nhiên và đá nhân tạo, tôi gợi ý một chuyện: chớ hỏi loại nào tốt hơn, cứ hỏi anh thợ xem họ đã từng sửa mẻ cạnh chưa từng. cách họ trả lời sẽ nói lên toàn bộ những gì bạn cần nghe.