Đứa con gái bảy tuổi của tôi năm 7 tuổi dùng cây viết chì vẽ con khủng long dài 20cm ngay trên tường phòng khách. Thay vì la mắng, tôi nhìn vào giấy dán tường và ngộ ra đấy chính là lý do tôi chọn loại giấy dán tường chùi rửa được. Trước đây tôi làm thiết kế nội thất văn phòng suốt 4 năm trước khi sinh con, vậy mà giờ đây căn hộ tôi ở mười lăm năm nay giờ dán giấy tường ở bốn phòng và từng phòng đều gắn với một câu chuyện riêng. Chia sẻ này tôi viết cho các bà mẹ đang lăn tăn có nên dán giấy tường hay không, nhất là khi gia đình có trẻ con. Tôi kể thật chứ không phải lời quảng cáo suông cho #keyword#.
Loại giấy tường nào chịu nổi một đứa trẻ bảy tuổi
Nói thẳng ra, trên thị trường giờ có ba loại giấy dán tường chính thường được nhắc tới: giấy vinyl, giấy không dệt và loại vải. Tôi đã trải qua cả ba loại này trong hai năm đầu con tôi khôn lớn, và kết quả khác biệt rõ rệt: vinyl là loại duy nhất trụ nổi vết bút bi, bút dạ quang, vết dầu mỡ và socola mà con mình tạo ra suốt ngày. Có lần, con bé lỡ tay vẽ bút bi lên mảng tường dán loại không dệt, tôi dùng cồn xoa lên nhưng vẫn còn một vết mờ không thể tẩy sạch triệt để. Còn https://giaydantuong.org/giay-dan-tuong-han-quoc , tôi chỉ cần bôi một chút giấm trắng pha loãng với nước ấm và lau một cái là sạch. Loại vải nhìn đẹp hơn nhưng cực kỳ mẫn cảm với nước, chỉ cần một giọt nước mắm rơi vào là để lại vết loang vĩnh viễn. Tiền thay mới cũng là chuyện đau ví tiền: loại không dệt tầm khá tầm ba trăm nghìn một cuộn, vinyl loại xịn tầm 500k/cuộn, vải thì tám trăm nghìn tới nơi. Tính sơ sơ, dán lại giấy không dệt mỗi năm tốn gấp ba so với vinyl. Kết luận của tôi là gia đình có con nhỏ thì đừng chọn vải dù trông sang hay loại không dệt, cứ vinyl mà chiến.
Cách tôi biến tường thành bảng vẽ mà không phải sơn lại
Thú thật là sau khi con vẽ con khủng long lên tường, tôi không tức giận mà nảy ra một ý cũng hay phết: chừa riêng ra một mảng tường ở hai góc phòng khách dán một lớp giấy trắng trơn không hoa văn để con thỏa sức vẽ. Tôi chọn loại giấy trắng giá rẻ chỉ khoảng một trăm năm mươi nghìn một cuộn, đợi con vẽ kín hết, tôi bóc ra rồi dán lớp mới chỉ tốn hai mươi phút cho mỗi mảng tường. Cứ ước lượng mà xem: mỗi năm tôi thay chừng sáu lần cho cả hai góc, tổng chi phí chưa tới 1 triệu, trong khi gọi thợ sơn lại tường ít ra cũng ba triệu/năm. Bên cạnh đó, tôi dùng thêm loại giấy dán tường bám từ để gắn tranh và giấy A4 của con. Ban đầu tôi cũng ngờ vực giấy này có bám chắc không, nhưng sau ba tháng dùng thử nghiệm, mọi thứ vẫn bám rất chắc, con bé tự thay tranh mỗi tuần mà tường không hề bị lộ vết. Điều buồn cười là, chồng tôi ban đầu bảo tôi bày trò, giờ lại chính là người thay giấy mới nhiều nhất. Nhưng nói thật nhé, cách này chỉ hợp với giấy dán tường loại bề mặt nhẵn, giấy vân nổi thì giữ bụi bẩn khủng khiếp và lau hoài cũng không sạch.
Sự thật về độ bền màu mà nhà sản xuất không nói
có một sự thật mà tôi tin nhà sản xuất chẳng bao giờ nói tới: sự phai màu của giấy dán tường phụ thuộc khủng khiếp vào hướng nhà. nhà tôi hướng Tây, khoảng 1–5 giờ chiều nắng chiếu thẳng xiên vào phòng khách hầu như ngày nào cũng vậy. Ba năm sau, mảng tường ngay cạnh cửa sổ đã ngả vàng và phai nhạt rõ rệt, trong khi mảng tường khuất tối thì vẫn giữ màu nguyên vẹn. Tôi có thử loại công nghiệp và loại cao cấp trên hai bức tường khác nhau, kết quả y hệt nhau: loại nào cũng phai màu dưới nắng gắt, chỉ khác ở tốc độ. Để giảm thiểu thiệt hại, tôi phải xoay chỗ bàn ghế ba tháng một lần để không để mảng tường nào hứng nắng quá lâu. Tôi mua thêm bộ rèm cửa hai lớp loại vải dày dặn, hay kéo rèm từ 11h trưa đến 4h chiều khi trời nắng nóng. Nhờ vậy, sau ba năm nắng cháy da, mảng tường phòng ngủ chỉ phai nhẹ, còn phòng khách vẫn dùng ổn. Bài học tôi ngộ ra là đừng bao giờ tin vào tờ quảng cáo ghi chữ độ bền 10 năm — con số đó chỉ đúng khi không có nắng. Trường hợp nhà bạn hướng Tây, cứ trừ một nửa số năm ghi trên bao bì đi là có được tuổi thọ thật.
Bài học từ vết bút chì và tình yêu với bức tường cũ
Cái khoảnh khắc tôi nhớ nhất không nằm ở việc tôi lau vết bút chì, mà nằm ở chỗ tôi ngừng tay giữa chừng cầm khăn lau. Con khủng long con vẽ dù nguệch ngoạc thật nhưng có một nét gì đó sống động, nó làm tôi nhớ hồi con mới tập cầm bút. Vậy là tôi không xóa vết vẽ nữa, tôi đi tìm một cái khung tranh màu nâu gỗ rồi đóng khung con khủng long đó lại. Bạn không thể tin nổi mỗi lần có khách đến chơi, ai nấy đều ghé mắt ngắm khung tranh ấy và cười khoái chí. Con bé giờ mười hai tuổi, mỗi lần nhìn lại vẫn cười khùng khục. Tôi ngộ ra một điều khá lớn: giấy dán tường chẳng phải thứ để nhà luôn hoàn hảo, nó sinh ra để mình sống cùng với nó. Ngôi nhà tôi ở mười lăm năm qua chất đầy những vết sẹo, mỗi vết xước đều kể một kỷ niệm. Vì vậy, lúc dọn sang nhà mới năm trước, tôi vẫn giữ lại mẫu giấy dán tường in hình cây xanh ở phòng con gái, mà con tôi đã vẽ thêm mây và mặt trời bằng màu sáp. Bây giờ mảnh giấy đó được tôi đóng khung và treo trong phòng làm việc mới, như một lời nhắc: đôi khi thứ tưởng là hỏng hóc lại trở thành thứ quý giá nhất.
Nếu bạn còn lăn tăn có nên dán giấy tường trong nhà có trẻ con hay không, tôi sẽ nói là hoàn toàn có, miễn là bạn chọn đúng loại giấy và sẵn sàng tâm lý đón nhận vết bẩn như một phần đương nhiên của nhà có trẻ nhỏ. Bức tường nhà bạn đâu cần phải hoàn hảo, nó chỉ cần là nơi bọn trẻ được tự nhiên lớn lên. Bạn đã bao giờ để yên một vết bút chì trên tường chưa?